Dinh dưỡng cho bé và mẹ mang thai

Hiển thị các bài đăng có nhãn vợ chồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vợ chồng. Hiển thị tất cả bài đăng

Trong thời gian qua, dư luận vô cùng phẫn nộ vì hàng loạt vụ việc bảo mẫu tại các cơ sở tự phát hành hạ trẻ bị phanh phui. Hầu hết các cơ sở này đều ko có giấy phép hoạt động.


Bảo mẫu đánh đập bé 18 tháng tuổi đến chết


Nạn nhân trong vụ việc là bé Đỗ Nhất Long, 18 tháng tuổi, con trai đầu lòng của anh Đ.T.Đ. (27 tuổi, quê tỉnh Bình Định) và chị V.T.H. (24 tuổi, quê tỉnh Nghệ An) hiện đang thuê trọ tại tổ 9, phường Linh Trung, quận Thủ Đức.


Anh Đ. cho biết, vợ chồng anh gửi bé Long cho Hồ Ngọc Nhờ (SN 1995, quê Cần Thơ) trông giữ với giá 1,5 triệu đồng/tháng. Trưa ngày 16/11, anh Đ. nhận được điện thoại của bác sĩ tại bệnh viện Quân dân Miền Đông báo rằng bé Long đã nhập viện cấp cứu.



Khu nhà trọ nơi Nhờ trông bé Long và xảy ra vụ việc.

Anh Đ. vào bệnh viện thì gặp Nhờ. Người phụ nữ này với anh Đ. là bé Long bị té sơ sơ không có gì nguy hiểm.


Nhưng sau đó, anh Đ. được bệnh viện báo tin cháu Long đã tử vong. Theo giám định pháp y, nguyên nhân khiến bé Long tử vong là do đa chấn thương: sưng màng sụn thanh khí quản, dập phổi, khoang màng phổi có máu, rách bầm túi máu vùng đáy tim, vỡ tiểu nhĩ, ổ bụng có máu tụ quanh gan, rách gan, các phần như đầu, mặt, cổ, ngực bị bầm tụ máu dưới da.


Lực lượng cảnh sát điều tra công an Q.Thủ Đức tiếp nhận vụ việc và tiến hành tạm giữ Nhờ để điều tra nguyên nhân.


Theo một số thông tin, tại cơ quan công an Q.Thủ Đức, Nhờ đã thừa nhận hành vi đánh bé Long. Theo đó, trưa 16/11, Nhờ cho bé Long ăn cơm nhưng bé Long cứ quấy khóc nên Nhờ cầm hai chân bé Long dốc ngược lên để hù dọa nhưng không ngờ bị tuột tay làm bé Long té xuống nền khóc thét lên. Không đỡ bé Long dậy, Nhờ còn dùng chân đạp lên ngực, bụng bé Long rồi khóa cửa đi vệ sinh.


Sau khi đi vệ sinh khoảng 20 phút, Nhờ quay lại phòng trọ mở cửa thì thấy bé Long toàn thân co giật, sùi bọt mép nên hô hoán mọi người nhanh chóng đưa bé Long đi bệnh viện. Nhưng Long đã tử vong trước khi được cấp cứu.



Hồ Thị Nhờ tại cơ quan công an.

Hiện vụ việc đang được cơ quan công an Q.Thủ Đức tiếp tục điều tra làm rõ nguyên nhân.


Đón con ở nhà trẻ về thấy gãy cả 2 chân


Cháu trai Đặng Bảo Long (sinh ngày 9/10/2012) được gửi trẻ tư ở nhà bà Đinh Phương Loan (đường A Ninh, tổ dân phố 1, thị trấn Đăk Hà, huyện Đăk Hà) với mức học phí là 700 ngàn đồng/tháng.


Như thường lệ, chiều ngày 2/10/2013, chị Lê Thị Vinh (mẹ của cháu Long) đến nhà bà Loan đón cháu Long về thì phát hiện cháu Long khóc bất thường, mặc dù chị cố dỗ nhưng cháu vẫn không nín.



2 chân bị gãy của cháu Đặng Bảo Long đã được bó bột.

Thấy vậy, chị Vinh gọi điện thoại cho chồng là anh Đặng Xuân Sơn đang làm việc gần đó đến xem để tìm hiểu nguyên nhân.


Khi đến nơi, thấy Long khóc dữ dội, nhưng vì còn quá nhỏ, chưa biết nói nên anh Sơn không thể biết được con trai mình đau chỗ nào và nguyên nhân vì sao. Khi mặc quần dài để chở về thì anh mới phát hiện con mình không thể đứng được.


Hỏi cô Loan giữ trẻ nguyên nhân vì sao chân con mình không thể đứng được thì vợ chồng anh Sơn nhận được câu trả lời là do lúc trưa trong khi cháu Long ngủ có một cháu bé khác học cùng lớp ngồi lên chân nên có thể bị đau. Cảm nhận thấy sự việc bất thường, vợ chồng anh Sơn liền đưa Long xuống Bệnh viện đa khoa Kon Tum khám và phát hiện cả 2 chân con mình đều đã bị gãy.


Chị Lê Thị Vinh bức xúc cho biết, cả 2 vợ chồng từ Quảng Bình vào Đăk Hà lập nghiệp, vì công việc nên đành phải gửi trẻ tư tại nhà bà Đinh Phương Loan đã được 4 tháng nay, tiền công giữ mỗi tháng là 700 ngàn đồng. Tuy nhiên, khi trao đổi với PV, bà Loan một mực khẳng định bé Long bị gãy chân có thể là do bị một bé gái 18 tháng tuổi ngồi lên chân.


Bà Loan thừa nhận điểm giữ trẻ nhà bà là tự phát, không có giấy phép của cơ quan chức năng cũng như chưa được đào tạo, tấp huấn qua trường lớp nào. Theo ghi nhận của phóng viên, căn phòng giữ trẻ trong nhà Loan rộng khoảng 12m nhưng có đến 8 – 9 trẻ đang bò lăn lóc dưới nền nhà.


Bảo mẫu “phù thủy” hành hạ trẻ dã man


Vào cuối tháng 11/1010, một đoạn video ghi lại cảnh người phụ nữ to béo đạp chân lên lưng một em bé khoảng 2 tuổi, nắm tóc, ra sức dội nước vào mặt bé kèm theo những lời mắng chửi khiến dư luận vô cùng phẫn nộ.


Trong cảnh quay, giữa những lu chứa nước to chỉ có ở vùng quê, em bé cởi trần truồng, được người phụ nữ “tắm rửa” bằng cách đạp nằm trên sàn rồi lấy chân chà vào mông, đạp trên lưng, nắm tóc xối những ca nước trực tiếp vào mặt bé. Bà ta dựng em bé đứng dậy, liên tục hắt nước vào mặt đứa trẻ, vừa mắng chửi.



Hình ảnh từ clip, người phụ nữ nắm tóc xối nước vào mặt em bé khoảng 2 tuổi.

Cảnh quay cho thấy em bé khóc ngất (nhưng tiếng khóc không thể hiện rõ trong clip), quờ quạng cố gắng thoát khỏi tay người phụ nữ to lớn. Những ca nước xối vào mặt liên tục dường như khiến em tối tăm mặt mũi nên trong nỗ lực thoát ra ngoài, bé luôn va vào những lu nước xung quanh.


Người phụ nữ “tắm” cho bé xong, thản nhiên bỏ đứa trẻ đang trần truồng ướt lướt thướt tại chỗ rồi đi ra, mặc em đang khóc và lạnh.


Video khiến nhiều người xem nổi giận và yêu cầu công an vào cuộc.


Danh tính người đàn bà này sau đó được xác định là Trần Thị Phụng (52 tuổi, ngụ số nhà 2/91 ấp Bình Thuận 1 – Thuận Giao – Bình Dương).


Nhận thấy khung cảnh trong đoạn clip giống với ngôi nhà của bà Trần Thị Phụng tại ấp Bình Thuận 1, huyện Thuận Giao, tỉnh Bình Dương – cơ quan chức năng lập tức có mặt. Xác nhận mình chính là nhân vật trong clip đó, bà Phụng đã bị bắt giữ.


Bé gái bị đối xử tàn bạo trong clip sau đó cũng được xác định là cháu Hồ Thị Thúy Ngân (SN 2007)


Vào đầu tháng 1/2011, Trần Thị Phụng bị tuyên án 24 tháng tù giam và bồi thường thiệt hại tinh thần cho bé Hồ Thị Thúy Ngân 5 triệu đồng.


Vụ bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa khiến dư luận dậy sóng


Vụ việc bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa hành hạ trẻ từng gây chấn động cả nước vào năm 2008.


Trong suốt một thời gian dài, hơn 10 cháu bé được gửi chăm sóc tại cơ sở nuôi dạy trẻ do bà Quảng Thị Kim Hoa làm chủ ở số 2/1, đường Võ Thị Sáu, tổ 6, khu phố 3, phường Quyết Thắng (TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) đã bị ngược đãi thường xuyên. Mỗi bữa ăn đối với các cháu là cực hình. “Bảo mẫu” này đã cho trẻ ăn bằng cách túm tóc giật ngửa mặt lên rồi trút cơm vào. Nếu cháu nào ăn chậm sẽ bị dùng thước vả, dùng tay đánh vào miệng và chửi rủa…


Hai gia đình có con bị bà Hoa hành hạ đã tố cáo “bảo mẫu” này là gia đình của cháu Phan Thành Đạt và Huỳnh Thị Mỹ Duyên.



Cháu Đạt, bé trai ngồi giữa, trong một bữa ăn khủng bố.

Sau khi đưa đi giám định thương tật, tỷ lệ thương tật của cháu Phan Thành Đạt là 1%, cháu Huỳnh Thị Mỹ Duyên là 3%. Mặc dù tỷ lệ thương tật của các cháu thấp, nhưng bà Hoa vẫn bị khởi tố vì hành vi cố ý gây thương tích.


Bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa sau đó bị tuyên án 18 tháng tù giam. Ngày 26/6/2008, tòa phúc thẩm TAND tỉnh Đồng Nai giảm án cho bị cáo từ 18 tháng tù xuống còn 12 tháng tù giam.


Theo Trí thức trẻ

Những "bảo mẫu phù thủy" khiến dư luận dậy sóng

Trong thời gian qua, dư luận vô cùng phẫn nộ vì hàng loạt vụ việc bảo mẫu tại các cơ sở tự phát hành hạ trẻ bị phanh phui. Hầu hết các cơ sở này đều ko có giấy phép hoạt động.


Bảo mẫu đánh đập bé 18 tháng tuổi đến chết


Nạn nhân trong vụ việc là bé Đỗ Nhất Long, 18 tháng tuổi, con trai đầu lòng của anh Đ.T.Đ. (27 tuổi, quê tỉnh Bình Định) và chị V.T.H. (24 tuổi, quê tỉnh Nghệ An) hiện đang thuê trọ tại tổ 9, phường Linh Trung, quận Thủ Đức.


Anh Đ. cho biết, vợ chồng anh gửi bé Long cho Hồ Ngọc Nhờ (SN 1995, quê Cần Thơ) trông giữ với giá 1,5 triệu đồng/tháng. Trưa ngày 16/11, anh Đ. nhận được điện thoại của bác sĩ tại bệnh viện Quân dân Miền Đông báo rằng bé Long đã nhập viện cấp cứu.



Khu nhà trọ nơi Nhờ trông bé Long và xảy ra vụ việc.

Anh Đ. vào bệnh viện thì gặp Nhờ. Người phụ nữ này với anh Đ. là bé Long bị té sơ sơ không có gì nguy hiểm.


Nhưng sau đó, anh Đ. được bệnh viện báo tin cháu Long đã tử vong. Theo giám định pháp y, nguyên nhân khiến bé Long tử vong là do đa chấn thương: sưng màng sụn thanh khí quản, dập phổi, khoang màng phổi có máu, rách bầm túi máu vùng đáy tim, vỡ tiểu nhĩ, ổ bụng có máu tụ quanh gan, rách gan, các phần như đầu, mặt, cổ, ngực bị bầm tụ máu dưới da.


Lực lượng cảnh sát điều tra công an Q.Thủ Đức tiếp nhận vụ việc và tiến hành tạm giữ Nhờ để điều tra nguyên nhân.


Theo một số thông tin, tại cơ quan công an Q.Thủ Đức, Nhờ đã thừa nhận hành vi đánh bé Long. Theo đó, trưa 16/11, Nhờ cho bé Long ăn cơm nhưng bé Long cứ quấy khóc nên Nhờ cầm hai chân bé Long dốc ngược lên để hù dọa nhưng không ngờ bị tuột tay làm bé Long té xuống nền khóc thét lên. Không đỡ bé Long dậy, Nhờ còn dùng chân đạp lên ngực, bụng bé Long rồi khóa cửa đi vệ sinh.


Sau khi đi vệ sinh khoảng 20 phút, Nhờ quay lại phòng trọ mở cửa thì thấy bé Long toàn thân co giật, sùi bọt mép nên hô hoán mọi người nhanh chóng đưa bé Long đi bệnh viện. Nhưng Long đã tử vong trước khi được cấp cứu.



Hồ Thị Nhờ tại cơ quan công an.

Hiện vụ việc đang được cơ quan công an Q.Thủ Đức tiếp tục điều tra làm rõ nguyên nhân.


Đón con ở nhà trẻ về thấy gãy cả 2 chân


Cháu trai Đặng Bảo Long (sinh ngày 9/10/2012) được gửi trẻ tư ở nhà bà Đinh Phương Loan (đường A Ninh, tổ dân phố 1, thị trấn Đăk Hà, huyện Đăk Hà) với mức học phí là 700 ngàn đồng/tháng.


Như thường lệ, chiều ngày 2/10/2013, chị Lê Thị Vinh (mẹ của cháu Long) đến nhà bà Loan đón cháu Long về thì phát hiện cháu Long khóc bất thường, mặc dù chị cố dỗ nhưng cháu vẫn không nín.



2 chân bị gãy của cháu Đặng Bảo Long đã được bó bột.

Thấy vậy, chị Vinh gọi điện thoại cho chồng là anh Đặng Xuân Sơn đang làm việc gần đó đến xem để tìm hiểu nguyên nhân.


Khi đến nơi, thấy Long khóc dữ dội, nhưng vì còn quá nhỏ, chưa biết nói nên anh Sơn không thể biết được con trai mình đau chỗ nào và nguyên nhân vì sao. Khi mặc quần dài để chở về thì anh mới phát hiện con mình không thể đứng được.


Hỏi cô Loan giữ trẻ nguyên nhân vì sao chân con mình không thể đứng được thì vợ chồng anh Sơn nhận được câu trả lời là do lúc trưa trong khi cháu Long ngủ có một cháu bé khác học cùng lớp ngồi lên chân nên có thể bị đau. Cảm nhận thấy sự việc bất thường, vợ chồng anh Sơn liền đưa Long xuống Bệnh viện đa khoa Kon Tum khám và phát hiện cả 2 chân con mình đều đã bị gãy.


Chị Lê Thị Vinh bức xúc cho biết, cả 2 vợ chồng từ Quảng Bình vào Đăk Hà lập nghiệp, vì công việc nên đành phải gửi trẻ tư tại nhà bà Đinh Phương Loan đã được 4 tháng nay, tiền công giữ mỗi tháng là 700 ngàn đồng. Tuy nhiên, khi trao đổi với PV, bà Loan một mực khẳng định bé Long bị gãy chân có thể là do bị một bé gái 18 tháng tuổi ngồi lên chân.


Bà Loan thừa nhận điểm giữ trẻ nhà bà là tự phát, không có giấy phép của cơ quan chức năng cũng như chưa được đào tạo, tấp huấn qua trường lớp nào. Theo ghi nhận của phóng viên, căn phòng giữ trẻ trong nhà Loan rộng khoảng 12m nhưng có đến 8 – 9 trẻ đang bò lăn lóc dưới nền nhà.


Bảo mẫu “phù thủy” hành hạ trẻ dã man


Vào cuối tháng 11/1010, một đoạn video ghi lại cảnh người phụ nữ to béo đạp chân lên lưng một em bé khoảng 2 tuổi, nắm tóc, ra sức dội nước vào mặt bé kèm theo những lời mắng chửi khiến dư luận vô cùng phẫn nộ.


Trong cảnh quay, giữa những lu chứa nước to chỉ có ở vùng quê, em bé cởi trần truồng, được người phụ nữ “tắm rửa” bằng cách đạp nằm trên sàn rồi lấy chân chà vào mông, đạp trên lưng, nắm tóc xối những ca nước trực tiếp vào mặt bé. Bà ta dựng em bé đứng dậy, liên tục hắt nước vào mặt đứa trẻ, vừa mắng chửi.



Hình ảnh từ clip, người phụ nữ nắm tóc xối nước vào mặt em bé khoảng 2 tuổi.

Cảnh quay cho thấy em bé khóc ngất (nhưng tiếng khóc không thể hiện rõ trong clip), quờ quạng cố gắng thoát khỏi tay người phụ nữ to lớn. Những ca nước xối vào mặt liên tục dường như khiến em tối tăm mặt mũi nên trong nỗ lực thoát ra ngoài, bé luôn va vào những lu nước xung quanh.


Người phụ nữ “tắm” cho bé xong, thản nhiên bỏ đứa trẻ đang trần truồng ướt lướt thướt tại chỗ rồi đi ra, mặc em đang khóc và lạnh.


Video khiến nhiều người xem nổi giận và yêu cầu công an vào cuộc.


Danh tính người đàn bà này sau đó được xác định là Trần Thị Phụng (52 tuổi, ngụ số nhà 2/91 ấp Bình Thuận 1 – Thuận Giao – Bình Dương).


Nhận thấy khung cảnh trong đoạn clip giống với ngôi nhà của bà Trần Thị Phụng tại ấp Bình Thuận 1, huyện Thuận Giao, tỉnh Bình Dương – cơ quan chức năng lập tức có mặt. Xác nhận mình chính là nhân vật trong clip đó, bà Phụng đã bị bắt giữ.


Bé gái bị đối xử tàn bạo trong clip sau đó cũng được xác định là cháu Hồ Thị Thúy Ngân (SN 2007)


Vào đầu tháng 1/2011, Trần Thị Phụng bị tuyên án 24 tháng tù giam và bồi thường thiệt hại tinh thần cho bé Hồ Thị Thúy Ngân 5 triệu đồng.


Vụ bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa khiến dư luận dậy sóng


Vụ việc bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa hành hạ trẻ từng gây chấn động cả nước vào năm 2008.


Trong suốt một thời gian dài, hơn 10 cháu bé được gửi chăm sóc tại cơ sở nuôi dạy trẻ do bà Quảng Thị Kim Hoa làm chủ ở số 2/1, đường Võ Thị Sáu, tổ 6, khu phố 3, phường Quyết Thắng (TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) đã bị ngược đãi thường xuyên. Mỗi bữa ăn đối với các cháu là cực hình. “Bảo mẫu” này đã cho trẻ ăn bằng cách túm tóc giật ngửa mặt lên rồi trút cơm vào. Nếu cháu nào ăn chậm sẽ bị dùng thước vả, dùng tay đánh vào miệng và chửi rủa…


Hai gia đình có con bị bà Hoa hành hạ đã tố cáo “bảo mẫu” này là gia đình của cháu Phan Thành Đạt và Huỳnh Thị Mỹ Duyên.



Cháu Đạt, bé trai ngồi giữa, trong một bữa ăn khủng bố.

Sau khi đưa đi giám định thương tật, tỷ lệ thương tật của cháu Phan Thành Đạt là 1%, cháu Huỳnh Thị Mỹ Duyên là 3%. Mặc dù tỷ lệ thương tật của các cháu thấp, nhưng bà Hoa vẫn bị khởi tố vì hành vi cố ý gây thương tích.


Bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa sau đó bị tuyên án 18 tháng tù giam. Ngày 26/6/2008, tòa phúc thẩm TAND tỉnh Đồng Nai giảm án cho bị cáo từ 18 tháng tù xuống còn 12 tháng tù giam.


Theo Trí thức trẻ


(Dân trí) – Quá mệt mỏi, chán ngán với những ông chồng lười chảy thây không bao giờ đỡ đần vợ việc gì, những người vợ này quyết tâm huấn luyện chồng dù cho nhiều lần có phải mừng hụt.


 

Thượng sách huấn luyện “chồng lười”

Yêu nhau 2 năm mới kết hôn, thế nhưng Nhung (Lê Lợi, Hà Đông) vẫn phải ngã ngửa người với ông chồng đại lười sau khi kết hôn. Dũng – chồng Nhung, sau khi lấy vợ lười đến mức không đụng chân đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà.


Mọi việc trong nhà Nhung một mình lo toan và đảm nhiệm. Dũng chỉ chuyên tâm vào công việc của mình. Cứ xong việc là Dũng tìm cớ lượn ra ngoài cà phê với mấy ông bạn thân. Hoặc những khi ở nhà, Dũng cắm mặt vào máy tính chơi game, kệ vợ muốn dọn dẹp gì thì dọn.



Ngán ngẩm nhất là khi Nhung mang bầu hơn 8 tháng. Nặng nhọc là thế, vậy mà không tuần nào Nhung không phải khệ nệ xách xô nước lau nhà hay khiêng chậu quần áo lên tầng 3 phơi. Lau nhà, bụng bầu của Nhung sệ cả xuống sàn, thế nhưng Dũng vẫn nằm trên sô pha xem bóng đá hoặc ngồi trong phòng chơi game chẳng hề ý kiến.



Đến khi con chào đời, cái tính lười biếng ấy của Dũng vẫn không thay đổi: “Dù 2 vợ chồng ở riêng nhưng bà nội và bà ngoại đều ở gần nhà nên thường qua giúp đỡ. Vậy là chồng vẫn được thể lười. Hồi mình ở cữ, việc duy nhất chồng làm là đi lấy bỉm cho con. Cũng chẳng biết bế bồng, chăm nom gì”.



Quá ngán ngẩm và mệt mỏi khi lấy phải chồng lười, Nhung quyết tâm lên kế hoạch thay đổi.



Đầu tiên, Nhung yêu cầu bà nội và bà ngoại không thường xuyên sang giúp đỡ vợ chồng cô nhiều như trước nữa để chồng cô việc gì cũng phải đến tay. Cứ 2 vợ chồng đi làm về, Nhung lại nhờ vả chồng từ những việc nhỏ nhất bằng câu nói ngọt lịm: “Anh ơi, anh à, lấy giúp em cái này, cái nọ…”.



Sau một thời gian áp dụng phương pháp mặc nhiên sai vặt chồng, Nhung đã có vài “thành tựu” nhất định. Con quấn bố hơn và cứ phải “bố cho ăn”, “bố cho đi tè”.



Cũng có 2 con nhỏ nhưng Huệ xem ra kém may mắn hơn. Chồng Huệ sẵn có mẹ vợ trông con nhỏ giúp nên không biết làm bất cứ việc gì. Tới khi bà về quê Huệ mới chóng mặt vì vừa đi làm, vừa làm việc nhà, tối vẫn phải một mình chăm con nhỏ. Gọi chồng mỏi miệng để nhờ vả chồng cũng như điếc.



Có hôm Huệ tức không chịu được đã cãi vã với chồng nhưng mọi việc rồi lại đâu vào đấy! Huệ vẫn đang loay hoay chưa biết tìm cách nào để “huấn luyện” chồng lười. Ngọt ngào nhờ vả từ việc nhỏ đến việc to dần đang là điều mà cô nung nấu, song chẳng biết có ăn thua…



Thảo N.

Thượng sách huấn luyện “chồng lười”

(Dân trí) – Quá mệt mỏi, chán ngán với những ông chồng lười chảy thây không bao giờ đỡ đần vợ việc gì, những người vợ này quyết tâm huấn luyện chồng dù cho nhiều lần có phải mừng hụt.


 

Thượng sách huấn luyện “chồng lười”

Yêu nhau 2 năm mới kết hôn, thế nhưng Nhung (Lê Lợi, Hà Đông) vẫn phải ngã ngửa người với ông chồng đại lười sau khi kết hôn. Dũng – chồng Nhung, sau khi lấy vợ lười đến mức không đụng chân đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà.


Mọi việc trong nhà Nhung một mình lo toan và đảm nhiệm. Dũng chỉ chuyên tâm vào công việc của mình. Cứ xong việc là Dũng tìm cớ lượn ra ngoài cà phê với mấy ông bạn thân. Hoặc những khi ở nhà, Dũng cắm mặt vào máy tính chơi game, kệ vợ muốn dọn dẹp gì thì dọn.



Ngán ngẩm nhất là khi Nhung mang bầu hơn 8 tháng. Nặng nhọc là thế, vậy mà không tuần nào Nhung không phải khệ nệ xách xô nước lau nhà hay khiêng chậu quần áo lên tầng 3 phơi. Lau nhà, bụng bầu của Nhung sệ cả xuống sàn, thế nhưng Dũng vẫn nằm trên sô pha xem bóng đá hoặc ngồi trong phòng chơi game chẳng hề ý kiến.



Đến khi con chào đời, cái tính lười biếng ấy của Dũng vẫn không thay đổi: “Dù 2 vợ chồng ở riêng nhưng bà nội và bà ngoại đều ở gần nhà nên thường qua giúp đỡ. Vậy là chồng vẫn được thể lười. Hồi mình ở cữ, việc duy nhất chồng làm là đi lấy bỉm cho con. Cũng chẳng biết bế bồng, chăm nom gì”.



Quá ngán ngẩm và mệt mỏi khi lấy phải chồng lười, Nhung quyết tâm lên kế hoạch thay đổi.



Đầu tiên, Nhung yêu cầu bà nội và bà ngoại không thường xuyên sang giúp đỡ vợ chồng cô nhiều như trước nữa để chồng cô việc gì cũng phải đến tay. Cứ 2 vợ chồng đi làm về, Nhung lại nhờ vả chồng từ những việc nhỏ nhất bằng câu nói ngọt lịm: “Anh ơi, anh à, lấy giúp em cái này, cái nọ…”.



Sau một thời gian áp dụng phương pháp mặc nhiên sai vặt chồng, Nhung đã có vài “thành tựu” nhất định. Con quấn bố hơn và cứ phải “bố cho ăn”, “bố cho đi tè”.



Cũng có 2 con nhỏ nhưng Huệ xem ra kém may mắn hơn. Chồng Huệ sẵn có mẹ vợ trông con nhỏ giúp nên không biết làm bất cứ việc gì. Tới khi bà về quê Huệ mới chóng mặt vì vừa đi làm, vừa làm việc nhà, tối vẫn phải một mình chăm con nhỏ. Gọi chồng mỏi miệng để nhờ vả chồng cũng như điếc.



Có hôm Huệ tức không chịu được đã cãi vã với chồng nhưng mọi việc rồi lại đâu vào đấy! Huệ vẫn đang loay hoay chưa biết tìm cách nào để “huấn luyện” chồng lười. Ngọt ngào nhờ vả từ việc nhỏ đến việc to dần đang là điều mà cô nung nấu, song chẳng biết có ăn thua…



Thảo N.


Không biết từ lúc nào, bà Ngà trở thành nhân vật quan trọng đến thế trong gia đình anh Thoan. Để cho sáng nay, câu chuyện quanh ấm trà ở cơ quan, anh Thoan chỉ quanh đi quẩn lại nói về bà osin.


“Bà Ngà lại về quê rồi”, nghe cái giọng buồn rầu của anh Thoan, hội bạn cùng phòng cười ré lên vỗ vai anh bồm bộp: “Thoan ơi là Thoan, chỉ là bà giúp việc về quê chơi mấy ngày thôi mà. Thế mà trông cậu thảm não cứ như là trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai vậy”.



“Ừ thì không thảm, nhưng đau đầu thì có đấy các cậu ạ, sáng nay tớ vừa nhẹ hiếu, nặng tình bênh vợ xong, mà cũng từ cái sự đi vắng của bà Ngà mà ra cả”.

 

Vợ chồng “gây chiến” vì vắng osin


Câu chuyện được anh Thoan dẫn dắt dần dần hiện ra trước mắt mọi người. Bối cảnh cho câu chuyện là một căn nhà bừa bộn đồ chơi trẻ con, chân tay rô bốt vặt rời lăn lóc lẫn với bim bim, kẹo mút. Trong bếp, ở bồn rửa, đũa bát bẩn chất cao ngất ngưởng, mớ rau muống héo đã mấy ngày vứt lay lắt trên bệ bếp. Buồng ngủ chăn gối bừa bộn, xộc xệch, chiếc màn bốn góc dây đứt hai đang phất phơ theo cơn gió từ cửa sổ thốc vào…



Bối cảnh trên khiến cho nhân vật chính của câu chuyện – bà nội lũ trẻ, tức là mẹ đẻ anh Thoan tức “lộn ruột”. Bình thường, bà cũng chả mấy khi sang chơi nhà con trai, nhưng tối qua thằng cháu gọi điện cho bà mếu máo kể vì bà Ngà đi vắng nên hai sáng nay nó bị cô mắng vì đi học muộn. Xót cháu, bà sang xem có đỡ gì được cho vợ chồng chúng nó không.



“Thoan, anh ra đây mẹ bảo”, nghe mẹ gọi, anh Thoan nhấc đầu khỏi cái Ipad uể oải trườn khỏi giường bước ra phòng ngoài. “Con thấy nhà cửa có giống cái ổ chuột gầm cầu không”, vừa nói, mẹ anh Thoan vừa khoát tay một vòng chỉ căn nhà từ phòng khách vào bếp, cho tới phòng ngủ, lan can.



“Kìa mẹ, mẹ bực làm gì, vì bà Ngà đi vắng đấy mà. Bà ấy về là lại đâu vào đấy thôi”.


“Thế giả sử không có bà Ngà thì vợ chồng con cái anh sẽ ở mãi trong cái nhà thế này à? Vợ anh là phụ nữ sao lười thế, mà anh nữa, đi làm về là ôm cái máy tính, cấm có đụng chân, đụng tay”.



Nghe mẹ nhắc đến “vợ anh là phụ nữ sao lười thế”, anh Thoan chợt nhớ đến trận cãi nhau tối qua của hai vợ chồng. Ai bảo vợ chồng anh không nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, bẩn thỉu, nhưng anh Thoan do lâu không động chân động tay đến việc nhà nên giờ bảo làm là lười, là ngại.



Còn vợ anh, ngay từ khi yêu nhau, cô ấy đã tuyên bố cô ấy không thích làm việc nhà, nấu nướng vụng về. Nói chung cô không giống phụ nữ kiểu mẫu, nên anh Thoan cần nghĩ cho kỹ trước khi cưới, chứ cô ấy sẽ không thay đổi đâu, vì bất cứ lý do gì.



Câu chuyện quanh ấm trà ở cơ quan bỏ dở ở đó vì sếp gọi vào làm. Quá quen với cảnh nhà anh Thoan nên mọi người cũng chẳng buồn hỏi tiếp xem sau đó thế nào. Chỉ biết rằng, mấy hôm sau thấy anh Thoan tươi tỉnh đi làm, bầu tâm sự có vẻ như đã nhẹ đi thì tất cả đều hiểu: bà Ngà đã ở quê ra. Thế mới biết osin quan trọng thế nào!



Theo PLVN

Vợ chồng “gây chiến” vì vắng osin

Không biết từ lúc nào, bà Ngà trở thành nhân vật quan trọng đến thế trong gia đình anh Thoan. Để cho sáng nay, câu chuyện quanh ấm trà ở cơ quan, anh Thoan chỉ quanh đi quẩn lại nói về bà osin.


“Bà Ngà lại về quê rồi”, nghe cái giọng buồn rầu của anh Thoan, hội bạn cùng phòng cười ré lên vỗ vai anh bồm bộp: “Thoan ơi là Thoan, chỉ là bà giúp việc về quê chơi mấy ngày thôi mà. Thế mà trông cậu thảm não cứ như là trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai vậy”.



“Ừ thì không thảm, nhưng đau đầu thì có đấy các cậu ạ, sáng nay tớ vừa nhẹ hiếu, nặng tình bênh vợ xong, mà cũng từ cái sự đi vắng của bà Ngà mà ra cả”.

 

Vợ chồng “gây chiến” vì vắng osin


Câu chuyện được anh Thoan dẫn dắt dần dần hiện ra trước mắt mọi người. Bối cảnh cho câu chuyện là một căn nhà bừa bộn đồ chơi trẻ con, chân tay rô bốt vặt rời lăn lóc lẫn với bim bim, kẹo mút. Trong bếp, ở bồn rửa, đũa bát bẩn chất cao ngất ngưởng, mớ rau muống héo đã mấy ngày vứt lay lắt trên bệ bếp. Buồng ngủ chăn gối bừa bộn, xộc xệch, chiếc màn bốn góc dây đứt hai đang phất phơ theo cơn gió từ cửa sổ thốc vào…



Bối cảnh trên khiến cho nhân vật chính của câu chuyện – bà nội lũ trẻ, tức là mẹ đẻ anh Thoan tức “lộn ruột”. Bình thường, bà cũng chả mấy khi sang chơi nhà con trai, nhưng tối qua thằng cháu gọi điện cho bà mếu máo kể vì bà Ngà đi vắng nên hai sáng nay nó bị cô mắng vì đi học muộn. Xót cháu, bà sang xem có đỡ gì được cho vợ chồng chúng nó không.



“Thoan, anh ra đây mẹ bảo”, nghe mẹ gọi, anh Thoan nhấc đầu khỏi cái Ipad uể oải trườn khỏi giường bước ra phòng ngoài. “Con thấy nhà cửa có giống cái ổ chuột gầm cầu không”, vừa nói, mẹ anh Thoan vừa khoát tay một vòng chỉ căn nhà từ phòng khách vào bếp, cho tới phòng ngủ, lan can.



“Kìa mẹ, mẹ bực làm gì, vì bà Ngà đi vắng đấy mà. Bà ấy về là lại đâu vào đấy thôi”.


“Thế giả sử không có bà Ngà thì vợ chồng con cái anh sẽ ở mãi trong cái nhà thế này à? Vợ anh là phụ nữ sao lười thế, mà anh nữa, đi làm về là ôm cái máy tính, cấm có đụng chân, đụng tay”.



Nghe mẹ nhắc đến “vợ anh là phụ nữ sao lười thế”, anh Thoan chợt nhớ đến trận cãi nhau tối qua của hai vợ chồng. Ai bảo vợ chồng anh không nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, bẩn thỉu, nhưng anh Thoan do lâu không động chân động tay đến việc nhà nên giờ bảo làm là lười, là ngại.



Còn vợ anh, ngay từ khi yêu nhau, cô ấy đã tuyên bố cô ấy không thích làm việc nhà, nấu nướng vụng về. Nói chung cô không giống phụ nữ kiểu mẫu, nên anh Thoan cần nghĩ cho kỹ trước khi cưới, chứ cô ấy sẽ không thay đổi đâu, vì bất cứ lý do gì.



Câu chuyện quanh ấm trà ở cơ quan bỏ dở ở đó vì sếp gọi vào làm. Quá quen với cảnh nhà anh Thoan nên mọi người cũng chẳng buồn hỏi tiếp xem sau đó thế nào. Chỉ biết rằng, mấy hôm sau thấy anh Thoan tươi tỉnh đi làm, bầu tâm sự có vẻ như đã nhẹ đi thì tất cả đều hiểu: bà Ngà đã ở quê ra. Thế mới biết osin quan trọng thế nào!



Theo PLVN


Sau nửa năm cưới em về làm vợ, thảng hoặc trong giấc mơ vẫn còn váng vất lời xuýt xoa của đám bạn học cũ hay đồng nghiệp trong ngày lễ thành hôn: “Vợ cậu xinh đẹp, lại thông minh quá!”. Anh được tâng lên tận chín tầng mây, để rồi sau nửa năm qua đi, gặp cú rớt thật đau.



Để anh cùng… quyết


Em là người vợ khéo léo, quán xuyến vẹn toàn công việc từ bé đến lớn. Anh nhàn nhã để mặc em lo liệu, em không một lời than trách rằng anh chẳng đoái hoài, lo toan. Trên thực tế, anh chẳng còn phần để lo nữa. Thói quen “vợ quyết” đã ăn sâu vào nếp nghĩ, nếp sinh hoạt đời thường. Chuyện lớn như mua nhà là vợ quyết. Chuyện mua ti vi loại gì, laptop hãng nào cũng là vợ quyết. Cuối tuần này ở quê có giỗ, nên về hay ở lại, hai vợ chồng không bàn bạc, vợ dứt khoát một câu cũng xong một chuyện. Hướng giải quyết cũng hợp tình hợp lý, nên trong ấm ngoài êm, vợ chồng chẳng lúc nào cãi vã. Dần dà, anh ù lì, cái gì vợ quyết cũng trở thành đúng đắn, chuẩn mực, anh chỉ việc răm rắp nghe theo.



Hôm rồi, em có chuyến công tác ở tận Điện Biên, đi khảo sát thực tế cho dự án của công ty. Em dặn dò cẩn trọng lịch trình một tuần em vắng nhà để anh theo đó thực hiện. Em đi đúng vào dịp anh nhận lương. Lần đầu tiên anh được tự do cầm số tiền lương quá ba ngày. Lần đầu tiên, anh tự quyết chuyện ăn uống, ngủ nghỉ của bản thân mình.



Em về nổi đóa lên chỉ vì chuyện đứa bạn thân của anh gặp hoạn nạn, vay anh chút tiền xoay xở, có đồng lương trong tay, anh sẵn lòng giúp đỡ. Em trách sao chưa qua em một lời đã vội vàng tự quyết, tiền trong nhà đâu phải dư dả để hào phóng cho được. Mãi lúc ấy anh mới giật mình, chuyện gia đình em có thể tự quyết, tự ôm vào mình nỗi lo, chuyện bạn bè gặp khó khăn, anh nấn ná sao cho đành?



Lương anh đúng ngày mang về nộp vợ. Vợ bảo để vợ “thủ” mới an tâm, bởi dẫu sao phụ nữ trong nhà cũng là người biết tiết kiệm và chi tiêu hợp lý. Anh bảo muốn giữ lại một ít để phòng thân. Em đưa vỏn vẹn hai trăm nghìn để sửa xe cộ, đổ xăng. Anh chưa kịp tỏ lòng mình, đã bị em chen ngang: “Anh hạn chế nhậu nhẹt ở ngoài đi. Muốn ăn gì về nhà em nấu. Ăn ngoài hàng vừa đắt vừa không đảm bảo”. Đúng là em nấu ăn rất ngon, nhưng em khó lòng mà hiểu, cảm giác của đàn ông nâng cốc bia một mình thì món ăn ngon cũng hóa thành tẻ nhạt đến chừng nào.



Mỗi lần làm về muộn hay ghé quán quen cùng đồng nghiệp, đinh ninh vợ lo nên gọi điện về báo trước. Thế mà cứ dăm bảy phút vợ lại gọi nhắc: “Anh uống ít rượu thôi đấy!”, “Anh chớ có ăn tiết canh đấy nhé!”, “Sắp về chưa?”… Cuộc gọi đầu, bạn bè ghen tỵ anh có vợ quan tâm chăm chút quá. Những cuộc gọi sau hóa thành vô duyên trong cuộc nhậu, khi vừa kịp nâng chén, chuông đã reo réo bên tai. Bạn hạ ly xuống, ái ngại nhìn anh. Anh vội vàng tắt chuông, nghĩa là lúc đó, anh vì cuộc vui, tâm thế đã sẵn sàng chờ đợi một bài ca inh ỏi của vợ.



Anh tự hỏi, em là vợ hay bảo mẫu? Anh sợ rằng, thiên chức một người cha, người trụ cột trong gia đình ở nơi anh, rồi sẽ có lúc hóa thành xa xôi.



Theo Hạo Nhiên


PNVN

Để anh cùng… quyết

Sau nửa năm cưới em về làm vợ, thảng hoặc trong giấc mơ vẫn còn váng vất lời xuýt xoa của đám bạn học cũ hay đồng nghiệp trong ngày lễ thành hôn: “Vợ cậu xinh đẹp, lại thông minh quá!”. Anh được tâng lên tận chín tầng mây, để rồi sau nửa năm qua đi, gặp cú rớt thật đau.



Để anh cùng… quyết


Em là người vợ khéo léo, quán xuyến vẹn toàn công việc từ bé đến lớn. Anh nhàn nhã để mặc em lo liệu, em không một lời than trách rằng anh chẳng đoái hoài, lo toan. Trên thực tế, anh chẳng còn phần để lo nữa. Thói quen “vợ quyết” đã ăn sâu vào nếp nghĩ, nếp sinh hoạt đời thường. Chuyện lớn như mua nhà là vợ quyết. Chuyện mua ti vi loại gì, laptop hãng nào cũng là vợ quyết. Cuối tuần này ở quê có giỗ, nên về hay ở lại, hai vợ chồng không bàn bạc, vợ dứt khoát một câu cũng xong một chuyện. Hướng giải quyết cũng hợp tình hợp lý, nên trong ấm ngoài êm, vợ chồng chẳng lúc nào cãi vã. Dần dà, anh ù lì, cái gì vợ quyết cũng trở thành đúng đắn, chuẩn mực, anh chỉ việc răm rắp nghe theo.



Hôm rồi, em có chuyến công tác ở tận Điện Biên, đi khảo sát thực tế cho dự án của công ty. Em dặn dò cẩn trọng lịch trình một tuần em vắng nhà để anh theo đó thực hiện. Em đi đúng vào dịp anh nhận lương. Lần đầu tiên anh được tự do cầm số tiền lương quá ba ngày. Lần đầu tiên, anh tự quyết chuyện ăn uống, ngủ nghỉ của bản thân mình.



Em về nổi đóa lên chỉ vì chuyện đứa bạn thân của anh gặp hoạn nạn, vay anh chút tiền xoay xở, có đồng lương trong tay, anh sẵn lòng giúp đỡ. Em trách sao chưa qua em một lời đã vội vàng tự quyết, tiền trong nhà đâu phải dư dả để hào phóng cho được. Mãi lúc ấy anh mới giật mình, chuyện gia đình em có thể tự quyết, tự ôm vào mình nỗi lo, chuyện bạn bè gặp khó khăn, anh nấn ná sao cho đành?



Lương anh đúng ngày mang về nộp vợ. Vợ bảo để vợ “thủ” mới an tâm, bởi dẫu sao phụ nữ trong nhà cũng là người biết tiết kiệm và chi tiêu hợp lý. Anh bảo muốn giữ lại một ít để phòng thân. Em đưa vỏn vẹn hai trăm nghìn để sửa xe cộ, đổ xăng. Anh chưa kịp tỏ lòng mình, đã bị em chen ngang: “Anh hạn chế nhậu nhẹt ở ngoài đi. Muốn ăn gì về nhà em nấu. Ăn ngoài hàng vừa đắt vừa không đảm bảo”. Đúng là em nấu ăn rất ngon, nhưng em khó lòng mà hiểu, cảm giác của đàn ông nâng cốc bia một mình thì món ăn ngon cũng hóa thành tẻ nhạt đến chừng nào.



Mỗi lần làm về muộn hay ghé quán quen cùng đồng nghiệp, đinh ninh vợ lo nên gọi điện về báo trước. Thế mà cứ dăm bảy phút vợ lại gọi nhắc: “Anh uống ít rượu thôi đấy!”, “Anh chớ có ăn tiết canh đấy nhé!”, “Sắp về chưa?”… Cuộc gọi đầu, bạn bè ghen tỵ anh có vợ quan tâm chăm chút quá. Những cuộc gọi sau hóa thành vô duyên trong cuộc nhậu, khi vừa kịp nâng chén, chuông đã reo réo bên tai. Bạn hạ ly xuống, ái ngại nhìn anh. Anh vội vàng tắt chuông, nghĩa là lúc đó, anh vì cuộc vui, tâm thế đã sẵn sàng chờ đợi một bài ca inh ỏi của vợ.



Anh tự hỏi, em là vợ hay bảo mẫu? Anh sợ rằng, thiên chức một người cha, người trụ cột trong gia đình ở nơi anh, rồi sẽ có lúc hóa thành xa xôi.



Theo Hạo Nhiên


PNVN


Một người mẹ đã tung lên mạng những bức ảnh không thể đáng yêu hơn của cậu con trai khi ngủ cùng chú cún con đã khiến rất nhiều người thích thú.

Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 1
Khi con trai Beau lên 3 tuổi, vợ chồng cô Jessica Shyba quyết định nuôi 1 chú cún con 7 tuần tuổi và đặt tên cho nó là Theo. Nhưng sau đêm đầu tiên, vì không thể chịu được tiến rên rỉ do lạ nhà của chú chó nên vợ chồng cô quyết định cho chú chó con này ngủ cùng giường với họ.

Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 2
Hàng ngày, ngay sau khi cậu con trai Beau được bố mẹ cho đi ngủ, chú cún con này cũng cuộn tròn trên giường và phát ra những tiếng ngáy nhỏ rất đáng yêu.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 3
Cô Shyba đã chia sẻ trên blog của mình rằng: “Cứ đến giờ ngủ trưa mỗi ngày, Theo sẽ kiên nhẫn đợi Beau đi ngủ. Lúc bé đã chìm vào giấc ngủ, tôi sẽ nhấc Theo lên giường, cậu ta vấp lên người Beau và ngã lên người thằng bé. Sau đó chúng sẽ ngủ và cuốn vào nhau ít nhất là hai giờ”.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 4
Theo rúc vào nách Beau.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 5
Mỗi ngày Theo sẽ kiên nhẫn đợi Beau đi ngủ rồi cuộn người cạnh cậu bé


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 6
Tháng này Theo sẽ tròn 7 tuần tuổi.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 7
Cô Shyba cũng cho biết ngày đầu tiên cho 2 bé cưng này ngủ với nhau, cô suýt nữa réo ầm lên vì độ dễ thương của 2 bé.
Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 8
Cả Beau và Theo được lên lịch ngủ cố định.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 9
Sự thích thú của người xem vì độ đáng yêu của những bức ảnh đã khiến cô Shyba hứa hẹn sẽ đăng tải thật nhiều bức ảnh của cặp đôi nhí này.





Cười “rụng răng” với chùm ảnh bé và động vật
Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 10

Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con

Một người mẹ đã tung lên mạng những bức ảnh không thể đáng yêu hơn của cậu con trai khi ngủ cùng chú cún con đã khiến rất nhiều người thích thú.

Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 1
Khi con trai Beau lên 3 tuổi, vợ chồng cô Jessica Shyba quyết định nuôi 1 chú cún con 7 tuần tuổi và đặt tên cho nó là Theo. Nhưng sau đêm đầu tiên, vì không thể chịu được tiến rên rỉ do lạ nhà của chú chó nên vợ chồng cô quyết định cho chú chó con này ngủ cùng giường với họ.

Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 2
Hàng ngày, ngay sau khi cậu con trai Beau được bố mẹ cho đi ngủ, chú cún con này cũng cuộn tròn trên giường và phát ra những tiếng ngáy nhỏ rất đáng yêu.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 3
Cô Shyba đã chia sẻ trên blog của mình rằng: “Cứ đến giờ ngủ trưa mỗi ngày, Theo sẽ kiên nhẫn đợi Beau đi ngủ. Lúc bé đã chìm vào giấc ngủ, tôi sẽ nhấc Theo lên giường, cậu ta vấp lên người Beau và ngã lên người thằng bé. Sau đó chúng sẽ ngủ và cuốn vào nhau ít nhất là hai giờ”.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 4
Theo rúc vào nách Beau.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 5
Mỗi ngày Theo sẽ kiên nhẫn đợi Beau đi ngủ rồi cuộn người cạnh cậu bé


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 6
Tháng này Theo sẽ tròn 7 tuần tuổi.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 7
Cô Shyba cũng cho biết ngày đầu tiên cho 2 bé cưng này ngủ với nhau, cô suýt nữa réo ầm lên vì độ dễ thương của 2 bé.
Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 8
Cả Beau và Theo được lên lịch ngủ cố định.


Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 9
Sự thích thú của người xem vì độ đáng yêu của những bức ảnh đã khiến cô Shyba hứa hẹn sẽ đăng tải thật nhiều bức ảnh của cặp đôi nhí này.





Cười “rụng răng” với chùm ảnh bé và động vật
Chùm ảnh siêu dễ thương khi bé ngủ cùng cún con 10

Cái tính xét nét, thích quy nạp những chuyện vặt vãnh để nâng thành “quan điểm” nhiều lúc đã gây sóng gió trong cuộc hôn nhân của anh chị.


 

Vợ ưa xét nét


Khi còn sống chung với bố mẹ thì chính chị là con dâu mà lại mang tính chất của bà mẹ chồng xét nét. Chị để ý thái độ của từng người trong nhà, đánh giá ông bố chồng gia trưởng, mẹ chồng là loại đàn bà nhẫn nhục và “đe” rằng “em sẽ không bao giờ phải chịu thế cả”.



Ngày giỗ, tết, các em đóng góp, quà cáp cho bố mẹ thế nào chị đều săm soi và đánh giá, nói chung không đứa nào tử tế dưới con mắt chị, kể cả những hành vi có mục đích tốt đẹp của người khác cũng chứa đựng một mưu đồ gì đấy, châm ngôn của chị là “người Hà Nội tự nhiên tốt với nhau là có vấn đề”.



Tuy nhiên, về cơ bản chị vẫn là người tốt, chăm sóc bố mẹ chồng chu đáo, quan tâm đến các em, vun vén cho chồng con, gia đình, mọi người hiểu chị thường bảo là “chị ấy miệng xà, tâm Phật”. Chỉ có anh là chồng phải chịu cái tính xét nét của chị như một sự khó chịu đeo đẳng.



Thường xuyên anh phải nghe những nhận xét không tốt của chị với anh em hoặc bạn bè anh, chẳng hạn, sau bữa cơm đãi khách tại nhà, lúc lên giường chị bảo: “Ông bạn anh thuộc loại vô văn hóa, nói năng thô tục. Còn chị vợ thì ích kỷ, chỉ chăm chăm gắp miếng ngon cho con, chẳng để ý gì đến người khác!”.



Thời trẻ, chăn gối đang nồng, “chung lưng đấu cật” xây dựng gia đình, cái thói xét nét ấy nó chỉ là “hạt sạn” khó chịu trong bát cơm ngon. Song, khi vợ chồng đã có một vị trí nhất định trong xã hội, gia đình đã trọn vẹn ở cái nghĩa “trưởng thành”, con cái đã lớn, tài sản đã có thì cái sự xét nét của chị trở thành cái gai nhức nhối trong mối quan hệ vợ chồng, con cái, đặc biệt phương hại đến việc đối ngoại, trong giao tiếp với họ hàng, làng xóm, cơ quan. Nhiều khi anh cảm thấy mất mặt với bạn bè vì cách ứng xử của chị, cái xét nét thường tình phụ nữ đã biến thành cái soi mói của bà già độc địa.



Chịu không nổi, anh chọn một thời điểm thích hợp để “nói chuyện” với vợ, đương nhiên là phê phán, là tỏ thái độ không chấp nhận,… Chị phản ứng tức thì, liệt kê một loạt các việc làm, hành động của anh mà chị cho là sai trái từ khi mới cưới đến tận bây giờ.



Khi thấy anh đã “cứng họng”, chị kết luận: “Làm chồng khó lắm, chồng phải là người độ lượng, biết tha thứ, thói nhỏ nhen, xét nét chỉ dành cho đàn bà. Từ nay, anh bỏ cái thói xét nét vợ đi nhé, gia đình có hòa thuận được hay không là do người chồng quảng đại, anh nhớ chưa!”.



Theo Nhiu Nhíu


PNO

Vợ ưa xét nét

Cái tính xét nét, thích quy nạp những chuyện vặt vãnh để nâng thành “quan điểm” nhiều lúc đã gây sóng gió trong cuộc hôn nhân của anh chị.


 

Vợ ưa xét nét


Khi còn sống chung với bố mẹ thì chính chị là con dâu mà lại mang tính chất của bà mẹ chồng xét nét. Chị để ý thái độ của từng người trong nhà, đánh giá ông bố chồng gia trưởng, mẹ chồng là loại đàn bà nhẫn nhục và “đe” rằng “em sẽ không bao giờ phải chịu thế cả”.



Ngày giỗ, tết, các em đóng góp, quà cáp cho bố mẹ thế nào chị đều săm soi và đánh giá, nói chung không đứa nào tử tế dưới con mắt chị, kể cả những hành vi có mục đích tốt đẹp của người khác cũng chứa đựng một mưu đồ gì đấy, châm ngôn của chị là “người Hà Nội tự nhiên tốt với nhau là có vấn đề”.



Tuy nhiên, về cơ bản chị vẫn là người tốt, chăm sóc bố mẹ chồng chu đáo, quan tâm đến các em, vun vén cho chồng con, gia đình, mọi người hiểu chị thường bảo là “chị ấy miệng xà, tâm Phật”. Chỉ có anh là chồng phải chịu cái tính xét nét của chị như một sự khó chịu đeo đẳng.



Thường xuyên anh phải nghe những nhận xét không tốt của chị với anh em hoặc bạn bè anh, chẳng hạn, sau bữa cơm đãi khách tại nhà, lúc lên giường chị bảo: “Ông bạn anh thuộc loại vô văn hóa, nói năng thô tục. Còn chị vợ thì ích kỷ, chỉ chăm chăm gắp miếng ngon cho con, chẳng để ý gì đến người khác!”.



Thời trẻ, chăn gối đang nồng, “chung lưng đấu cật” xây dựng gia đình, cái thói xét nét ấy nó chỉ là “hạt sạn” khó chịu trong bát cơm ngon. Song, khi vợ chồng đã có một vị trí nhất định trong xã hội, gia đình đã trọn vẹn ở cái nghĩa “trưởng thành”, con cái đã lớn, tài sản đã có thì cái sự xét nét của chị trở thành cái gai nhức nhối trong mối quan hệ vợ chồng, con cái, đặc biệt phương hại đến việc đối ngoại, trong giao tiếp với họ hàng, làng xóm, cơ quan. Nhiều khi anh cảm thấy mất mặt với bạn bè vì cách ứng xử của chị, cái xét nét thường tình phụ nữ đã biến thành cái soi mói của bà già độc địa.



Chịu không nổi, anh chọn một thời điểm thích hợp để “nói chuyện” với vợ, đương nhiên là phê phán, là tỏ thái độ không chấp nhận,… Chị phản ứng tức thì, liệt kê một loạt các việc làm, hành động của anh mà chị cho là sai trái từ khi mới cưới đến tận bây giờ.



Khi thấy anh đã “cứng họng”, chị kết luận: “Làm chồng khó lắm, chồng phải là người độ lượng, biết tha thứ, thói nhỏ nhen, xét nét chỉ dành cho đàn bà. Từ nay, anh bỏ cái thói xét nét vợ đi nhé, gia đình có hòa thuận được hay không là do người chồng quảng đại, anh nhớ chưa!”.



Theo Nhiu Nhíu


PNO